Đây là lý thuyết mới của Arist, sau 1 thời gian dài quan sát và suy nghĩ về dạng người mà Arist gọi là "violative". Thực sự trong đầu Arist không nghĩ ra từ nào khác đúng hơn. Mà giữ từ này thì cũng không tốt vì từ này trong tiếng Anh mang nghĩa tiêu cực. Vậy nên đã dịch nó là "xâm phạm". Mà đã có "xâm phạm" thì phải có 1 loại "bảo vệ" hay "bảo thủ" gì đó?? Nhưng cả hai từ này nghe không đúng. Arist chỉ nghĩ ra được từ "reservable" thôi (mặc dù dùng từ này thì quá chuối). Tự nhiên từ "bảo hoàn" bật ra trong đầu. OK vậy là dùng từ này.
Có 2 loại người: xâm phạm và bảo hoàn
-Người xâm phạm: Có xu hướng can thiệp chuyện người khác. Có chí tiến thủ và ham đổi mới. Có xu hướng sửa đổi mọi thứ cho tốt hơn nhanh chóng và ngay tại chỗ. Thật thà. Có xu hướng biến hóa, tùy cơ ứng biến, không theo kế hoạch vạch sẵn. Tự ngã cao. Kinh nghiệm chủ nghĩa, thực tế, thích nghi tốt. Nhạy cảm tình dục. Cảm xúc phong phú và mạnh. Đây là loại người coi mọi thứ xung quanh đều biến đổi được và người đó muốn biến đổi chúng một cách nhanh chóng.
-Người bảo hoàn: Có xu hướng để mỗi người tự quyết. Hài lòng với một tình trạng "hoàn hảo" nào đó và coi đổi mới là việc lâu dài hoặc không cần thiết. Có xu hướng giữ cho hệ thống tốt tiếp tục hoạt động sau khi đã tốn một thời gian dài nghiên cứu tính toán và mắc sai lầm. Giả tạo ít nhất một thời gian nào đó trong đời. Có xu hướng lập ra kế hoạch rõ ràng chi tiết và khi áp dụng thì không thay đổi. Không quá coi trọng bản thân. Lý thuyết, thích nghi chậm, khó khăn. Không hứng thú với tình dục. Vô cảm. Đây là loại người tin rằng mọi thứ dù có biến đổi cũng không thay đổi nhiều và người này không thay đổi chúng nếu không thấy cần thiết.